Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Tôi viết theo ông ta. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.
Cậu ấy là người tốt. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.
Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Càng kéo nó càng lùi lại. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.