Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.
Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Này, lấy cho chú mấy chai bia. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Thôi, đứng dậy xem tí đã. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.
Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.