Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Thế mà rồi cũng ngủ được. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.
- Tôi rất mừng vì điều ấy. Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.
Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Càng kéo nó càng lùi lại. Trinh sát phán đoán: Người quen.
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Họ nào có tội tình gì. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.