Chúng ta phí đời chúng ta quá. Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà. Tôi mới thấy có mỗi cuốn đó là vừa vui, dễ đọc mà lại vừa chỉ một phương thuốc công hiệu.
Tôi nắm chặt và quay mạnh quả nắm rồi bước vào, tiến thẳng lại người đó mà ưởn ngực, quả quyết, trang trọng, tươi cười chào: "Kính ông Smith, tôi là John R. Trong khi nguy hiểm, tôi lại thấy phấn khởi và cảm hứng bội phần. Tôi lo nó bị lung tung lên trời quá.
Vợ con tôi khóc lóc mà tôi thì càng bị vùi sâu vào cảnh thất vọng. Trước kia tôi hay ngồi thẳng tắp trên ghế, hết sức chú trọng thảo luận về các đề mục của những cuốn phim thời sự. Tôi nghĩ: "Nếu mình kể rõ tình cảnh cho ông luật sư của mình, thì có lẽ ông kiếm được một lối ra mà mình không nghĩ tới chăng? Và tôi nhận rằng, thiệt tôi đã ngu, có một điều dễ dàng như thế mà sao trước không nghĩ tới".
Một trong những nhà bệnh thần kinh danh tiếng nhất ở Anh, ông J. Mỗi lần chỉ làm một việc thôi". Một cuộc nghiên cứu 15.
Bà té, đầu gối chảy máu và sái cổ tay. Khi gặp một vấn đề, nếu có đủ sự kiện giải quyết rồi thì phải giải quyết ngay đi, đừng hẹn tới mai Đó là một sự thật khoa học.
Vậy chúng ta hãy nhớ rằng muốn cho con cái đừng quên ơn, ta phải biết nhớ ơn. Người Trung Hoa nói một bức vẽ giá trị hơn một vạn tiếng nói. Ông mê man nằm trên sàn.
Một khoa học mới là khoa di truyền học dạy rằng con người do 24 nhiễm thể (chomosomes) của cha, 24 nhiễm thể của mẹ cấu tạo nên. Chúa quay lại hỏi đệ tử: "Còn chín người kia đâu?". Phải đấy, mình đi viết thơ cám ơn lão ta mới được".
Bạn nên chú ý rằng câu này thốt ra không phải bởi miệng một người lạc quan mà lại bởi miệng một người trong hai mươi năm đã biết thế nào là lo lắng cho ngày mai vì nghèo khổ, đói khát, để rồi trở nên một nhà văn hào xuất sắc nước Anh thời đó. Tôi nghiên cứu sinh vật học, khoa học triết học và các tôn giáo. Nhưng khi thành gia rồi thì làm sao nữa? Thì lời ước lại đổi làm: "Ước gì ta già được nghỉ ngơi".
Ta không tin ta là một người hoàn toàn, ta nên noi gương E. Bằng cách nào? Bằng cách phỏng vấn những người đã làm nghề ấy từ mười, hai chục hoặc bốn chục năm. Bà rụt rè ngỏ ý đó với người bán hạt dẻ ngào đường [41].
Để chứng minh, tôi xin kể chuyện cô Alice, thư ký đánh máy và tốc ký, ở cùng đường với tôi. Ông đi từng cửa, kéo chuông. (Trước kia tôi thường phí một hoặc hai giờ để lo lắng than thở mà chẳng ai biết được một cách rõ ràng vấn đề đó khó khăn ở chỗ nào.