Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Đơn giản là để sống.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.
Này, mày chuyển cái bàn này lên. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.
Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.