Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Thật ra, Sid cũng cảm thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này.
Ta sẽ mang nó về đây. Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ nảy mầm trên mảnh đất của con là vì con đã tạo ra những điều kiện lý tưởng nhất cho nó. Vì vậy hãy để ta yên.
Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn. Hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn. Chàng không còn nghĩ thêm ra được ai để hỏi nữa.
Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng của những người khi biết rằng may mắn đã không mỉm cười với họ. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó.
May mắn phải do mình tạo ra. Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa! Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một khu rừng.
Anh cảm thấy mệt mỏi khi nghe mọi người đều nói những điều như nhau về cây bốn lá. Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Nott đã từng nghe nói về Bà chúa hồ.
Những vấn đề của người khác thường lại là một giải pháp cho chính cháu. Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng có ngựa xa dần. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này.
Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi. Khi đưa ánh mắt nhìn sang người đối diện, cả hai chợt thấy có điều gì dường như quen lắm, gợi lên từ rất xa xăm nhưng cũng thật gần gũi. Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này.
Chàng bị sốc trước những lời Nott vừa nói. Vì thế Sid quyết định tranh thủ thời gian trời còn sáng để làm luôn vào hôm nay. Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da.
Mụ làm bộ quay lưng đi. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: Ông thở phì phò tức giận: