Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Sáng nay 8 giờ bạn dậy.
Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.
Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.