Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.
Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.
Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.
Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.