Còn Nghiêm Tung thì đội mũ hương diệp vào triều khi hoàng đế triệu kiến, mũ lại còn viền sa mỏng rất trang trọng. về sau, ông nhận lời mời của chính phủ ra làm chức viện trưởng Học viện Washington. Căn cứ khẩu vị cấp trên, họ luôn luôn thay đổi chủ trương khuynh hướng chính trị, nhờ đó đắc ý bốn mùa đều là mùa xuân.
Anh phải có khả năng diễn kịch tốt mới có thể đóng vai ngu mà đáng yêu. Đó là tiếng đàn của Trác Văn Quân con gái Trác Vương Tôn. Có lẽ cô bạn lưu luyến chính là vì thái độ “ mẹ hiền” của bà chủ quán.
Phạm Trọng Yêm nói “ bất dĩ vật hỉ kỷ bi” (không nên mừng vì được, không nên buồn vì ta) . Vì sao? Bởi vì tôi đã vạch mặt nói dối của anh ta. Đứng ra ngoài mà nhìn thương tích của mình thì có thể vui một chút.
Qúy nhân chỉ người có chức vụ cao hơn anh, có thể giúp anh thăng tiến. Từ đó không có điện chúc mừng nữa. Người quản lý đau lòng nhức óc nhưng không nỡ gạt bỏ cảm tình, vừa không có dũng khí cắt đứt, vừa không có biện pháp tốt để giải quyết tình hình, thế thì nên làm như thế nào?
Giả vờ ốm để đối phương phải quan tâm. Anh là bạn chồng tôi, chồng tôi thường ngày đôí xử rất tử tế với anh. Còn ngân hàng từ đó về sau lại càng được tín nhiệm hơn.
Lấy lùi làm tiến, giấu kim trong bọc khiến cho Sở Vương không nhục mạ được Yến Anh mà trái lại lại bị chê bai. Anh ta đã sáng tạo ra nhu cầu cần phải che giấu tội trốn thuế và bồ nhí của giám đốc, lấy đó làm điều kiện trao đổi lấy món tiền nợ. Hoàng đế đã hạ quyết tâm rồi, nếu như phản đối tất phải tội chết, nay tôi vâng mệnh tiên đế thác cô, phò tá bệ hạ, nếu không liều mạng can ngăn thì còn mặt mũi nào gặp tiên đế ở suối vàng”
Nhưng không biết quyền biến, coi lời hứa là tuyệt đối không thể nào vượt qua được thì chỉ là biểu hiện của sự cố chấp. Vì vậy mới có hiệu qua cao. Nhưng trong nhiều trường hợp khó mò được ý đồ thực của đối phương, nếu đối phương dùng phương pháp đánh lâu dài thì có thể thử dùng cách lui bước đe dọa bỏ cuộc để uy hiếp đối phương.
Phùng Viện trở về, Mạnh Thường Quân hỏi có đòi được tiền hay không. Nói chung cho là dùng uy thế người mà áp chế kẻ khác. Làm người lãnh đạo thì phải khiến cho cấp dưới nặng tình với mình, khiến cho họ vì mình mà tự nguyện dốc sức.
Vừa tán dương người khác, vừa mượn lời nhời khác làm phong phú lời của ông. Nếu cụ có ý kiên xin cứ góp cho tôi, không nên trách cậu Vuông. Thủ tướng Chu ân Lai khi bắt đầu diễn thuyết đều khiến cho người ta hưng phấn, vui vẻ cho nên rất thành công.
Người ta cho rằng học tập thời gian dài không bằng học thành nhiều lần. Mưu sĩ Trần Bình tháp tùng Lưu Bang lo nghĩ tìm kế giải vây. Đó là diệu pháp kích tướng.