Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Mình không bao giờ thả.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Mình không bao giờ thả. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Không phải điệu cười chua chát.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Để nấu cơm cho anh ăn. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.
Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.