Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.
Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.
Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.