Người ta dùng những lời tục tĩu nhất trong tiếng Anh để thoá mạ tôi. Thành công liên tiếp như vậy, nào đâu phải chuyện rủi may!". Bốn năm sau mở một tiệm thứ nhất ở Chicago, chiều ngang có hai thước rưỡi.
Mà cuộc thi ấy mở chung cho hết thảy sinh viên các trường Đại học. "Chẳng hạn, tôi thường ăn trưa với một anh bạn ít khi tới đúng giờ. Charles Luckman, hội trưởng công ty Pepsodent mỗi năm bỏ ra hàng triệu Mỹ kim trong công việc quảng cáo.
Do đó có lần ông bà đi máy bay từ Penver tới bờ biến Thái Bình Dương, và máy bay đâm vào một trái núi. Rồi tôi nhắm mắt lại, nghe hơi phì từ vói ra. Không có thì giờ để phí.
Tôi sẽ không lười nghĩ nữa. "Mà tôi ưu phiền không phải là vô cớ. Tôi hoàn toàn đứng về phương diện y học mà nói vậy.
Một buổi chiều, trong khi tôi ngồi than thở một mình, cháu bảo tôi: "Ba ơi, đóng cho con chiếc tàu, ba nhé!". Tốt hơn mình nên học thêm tiếng này rồi tìm chỗ khác vậy. cô mới chịu ngồi ăn.
"Ông thầy già đó tiếp: "Trong những công việc mua bán đầu tiên, khéo đặt vốn một cách thông minh, bạn lời trung bình 10, 25 có khi 50 Mỹ kim nữa. Tôi thấy rõ chân tướng của tôi mà giật mình: thì ra bấy nay tôi cứ muốn thay đổi cả mọi vật trong vũ trụ, trong khi chính đầu óc tôi muốn thay đổi. Tại sao bạn không tự hỏi những câu này và chép lại những lời bạn tự giải đáp?
Vì đâu mà phương pháp của ông có kết quả đẹp đẽ như vậy? Vì nó thực tế và đi thẳng vào trung tâm vấn đề, nhưng thứ nhất vì nó là kết quả của định luật thứ ba rất quan trọng nầy: Phải làm cái gì để chống với tình thế. Đêm ấy tôi đi trên đường ở Miami tới một nhà thờ đương làm lễ. Đại tướng Grant vội vàng hoả tốc đeo đuổi, bao vây hai bên sườn quân địch, mà kỵ binh do Sheridan cầm đầu thì đón phá đường rầy và cướp những toa xe lương thực của đối phương.
Chị tưởng như thế là thương con, nhưng sự thiệt chị làm hư chúng, đẩy chúng vào đời với cái ý nghĩ nguy hiểm rằng người đời phải nuôi chúng. Đó là một hoạ sĩ trẻ tuổi. "Bấy giờ tôi sống một đời hết sức hoạt động: tôi học phong cầm tại Đại học đường, tôi đảm nhận lớp dạy buổi tối trong trường kia, tôi mở những buổi diễn thuyết về âm nhạc cổ điển.
Nhờ có thái độ ấy, tôi được tiếng đắc lực và khi một ông chủ cần một thư ký riêng, ông ta yêu cầu tôi giúp - vì ông bảo tôi không có thói cằn nhằn! Vậy tôi đã tìm được chân lý này: Thái độ tinh thần có một năng lực mạnh mẽ. Ông Jim Grant nói với tôi ông cũng nhận thấy vậy. "Sau cùng tôi tìm đến một bác sĩ quen biết cũ.
Từ đó không có tin tức gì về con hết. Bạn hãy ngã lưng vào ghế, nhắm mắt lại, rồi rán cùng một lúc nghĩ tới tượng thần Tự Do [11] và tới công việc bạn định làm sáng mai. Đừng quay lại ngó về phía sau.