Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Còn tôi, chưa đến lúc.
Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Theo một cách của riêng em. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy.
Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Về trả vay, cho nhận. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện.
Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Cái này họ cũng nhầm.
Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.