Em chỉ thích những anh nho chín. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Không biết bác có nhớ chuyện này không. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Bây giờ là 12h26 đêm. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.
Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Làm ơn nhanh nhanh cho. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Này, lấy cho chú bao thuốc. Tôi ngồi như tượng đá.
Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật.