Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.
Bố xuống đường đi bộ về trước. Chứ trước đây thì um nhà rồi. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.
Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.
Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Cũng như với cuộc đời này. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.