Khu3.X

Đùa nghịch với hai đứa con gái mới lớn ngây thơ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Nó cùng tham gia giải với bạn.

    Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.

    Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.

    Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.

    Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.

    Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Ôi, cuộc đời của bác tôi.

    Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.

    Sáng được bác cho ngủ bù. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.

    Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.

    Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap