Bạn có thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa. Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm 1992, tôi đã hỏi tổng thống Bush: Ông có ghét Bill Clinton không? Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này chẳng dính líu gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những câu tế nhị như vậy. Vậy thì, bạn sẽ đưa số tiền đó cho ai?!
Hoàn toàn khác nhau! Đó là phản ứng tự nhiên của con người. May là tôi sớm lấy lại tinh thần và trở lại bản năng chân thật của mình. Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy.
Tôi chẳng còn biết hỏi cái gì nữa. Bạn có thể tưởng tượng các thính giả của tôi đã cười nghiêng ngửa thế nào. Con trai tôi là lính hải quân đã hy sinh ngoài chiến trận khi mới 19 tuổi.
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất nhiều người sai lầm khi nói về những đề tài mà họ không hoàn toàn thấu đáo. Vì thế phải chuẩn bị trước một chương trình càng cụ thể càng tốt. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây.
Lúc ấy tôi vừa cảm thấy vinh dự vừa cảm thấy bối rối vì tôi thật sự không biết mình phải nói gì. Cho dù không hoàn hảo đi nữa thì nó cũng chính là ngôn ngữ của tôi. Và tôi sẽ cố gắng làm hết mình, thật chí còn thích thú nữa chứ sao.
Lá thư này dài đến mấy trang liền và kết thúc bằng một lời xin lỗi Xin cậu thứ lỗi vì tớ đã viết dài như vậy. Có lúc rút lui thì hẳn sẽ có lúc bạn muốn quay trở lại nhóm trò chuyện cũ. Joe đi cùng với Bill.
Và đó cũng là nguyên tắc vàng sau cùng mà tôi muốn nói: Hãy cởi mở (một cách chân thành) với người mà bạn đang trò chuyện, để họ cũng cởi mở với bạn nữa chứ! Các cậu sẽ không được tốt nghiệp trong năm nay. Như vậy, chọn đề tài để nói là một điều rất quan trọng.
Chúng tôi trò chuyện rất thân mật và vui vẻ về cuộc sống. Họ biết bù lấp nhược điểm này bằng cách nói chuyện có duyên, bằng vốn kiến thức phong phú và kỹ năng chuyên môn hoàn hảo. Chúng tôi tin rằng với lòng say mê và kinh nghiệm của mình, anh sẽ làm tốt Ông chủ của bạn tôi đã nói như thế sau khi nhận cậu ấy vào làm việc ở một công ty địa ốc.
Tôi vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Quan trọng là ta có cố gắng cải thiện nó hay không mà thôi. Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch.
Đây là sợi dây kết nối giữa cô và mọi người. Nếu không thì xem như bạn bị lạc quẻ. Don nói rằng sự có mặt của Sinatra có thể làm cho những người anh em bên vợ nể nang anh ta hơn.